Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2016

Bên đời hiu quạnh


 BÊN ĐỜI HIU QUẠNH



                                                                            NGỮ YÊN




 Tự nhiên tôi lại nhớ đến một bài hát của Trịnh Công Sơn Bên đời hiu quạnh : Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu mì lòng thật bình yên mà sao buồn thế giật mình nhìn tôi ngồi hát bao giờ....bỗng những miền kí ức trong tâm hồn lại trỗi dậy những hình bóng bạn bè xưa những vui buồn đời thường...con người có lúc ồn ào vui vẻ cũng có lúc hiu quạnh nhất là ở tuổi xế cchiều...  


Ngày đó năm 1976 chúng tôi gặp nhau trong sân trường sư phạm. Trứ lúc nào cũng mang đôi dép râu luôn luôn chiếc nón béré trên đầu mắt kính gọng đen  trông văn nghệ lắm chúng tôi nằm